Nhà Sinh Học Trẻ

Diễn Đàn của những Bạn Trẻ yêu thích Sinh Học
Hôm nay, Thứ tư 26/02/20 4:38 pm

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Joe's Blog
Gửi bàiĐã gửi: Thứ tư 01/11/06 10:37 pm 
Ngoại tuyến
plant - active member
plant - active member
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 7:31 pm
Bài viết: 152
Đến từ: Rừng Quốc Gia
Những bài viết bên dưới được trích từ blog của Joe, một anh chàng Canada có nhiều duyên nợ với Việt Nam. Hãy đọc qua để xem hình ảnh của đất nước, văn hóa, con người VN được phản ánh hài hước qua lăng kính của một người nước ngoài. Cảm ơn Joe vì những phút thư giãn khi đọc blog của anh.

Entry for September 30, 2006 - Chia tay

Nó đã xảy ra. Mình cứ nghĩ nó sẽ không bao giờ xảy ra. Mình cứ hy vọng chúng mình sẽ sống mãi mãi bên nhau đến đầu bạc răng long. Mình cứ nghĩ chúng mình rất hợp nhau, như ông trời đã tạo ra chúng mình chỉ để gặp nhau vào kiếp này. Nhưng nó đã xảy ra. Mình đã chán bún chả.

Trong vòng ba năm vừa rồi món bún chả đã là một phần tất yếu của cuộc sống của mình. Không! Gọi là “món” bún chả không được đâu, không có tình cảm, không phản ánh tất cả cảm giác mà mình đã dành cho “món” ấy từ khi mới sang Việt Nam lần đầu. Mình và “món” ấy đã chơi với nhau rất say mê đến nỗi mình không thể kể lại được, đã đi ăn trưa với nhau bao nhiêu lần mình không nhớ xuể, đã chia sẻ bao nhiêu chuyện cười mình không thể đếm được hết, đã hiểu nhau một cách mình không có đủ khả năng để giải thích bằng ngôn ngữ!

Mình sẽ viết “em” bún chả nhé, cho nó tình cảm hơn. Và đẹp hơn. Mình đã chán em Bún Chả vì ba lý do. Một là em ấy ảnh hưởng rất xấu đến sức khỏe của mình, làm cho mình béo lên nhiều. Bây giờ “hình dáng” của mình hơi giống chữ “P” và nếu mình cứ tiếp tục chơi với em Bún Chả thì nó sẽ không bao giờ trở lại chữ “I” như trước! Lý do thứ hai là em ấy không thay đổi theo mình, không “lớn lên” trong khi suy nghĩ của mình lớn lên nhiều. Lý do thứ ba có thể là lý do “đáng hổ thẹn” nhất, nhưng mình sẽ miễn cưỡng kể hết, để khi suy ngẫm lại cuộc đời mình không thể nói mình đã giấu giếm điều gì. Đó là sự xuất hiện của một món ăn khác.

Có một lần, cách đây mấy tuần, mình đi gặp em Bún Chả vào buổi chiều. Một lần như mọi lần, một ngày như mọi ngày, ít ra là cho đến khi em Bún Chả đứng lên rồi kêu ầm lên: “Tôi thấy mùi lạ! Áo của anh có mùi gì thế!? Anh vừa đi đâu về?!” (Khi đó em ấy xưng “tôi” vì tức giận.) Mình trả lời “Em ơi, em đừng có nghĩ lung tung thế, chắc anh đã chạm vào cái bàn nào đó khi đi bộ qua chợ.” Em Bún Chả quay đầu về phía cửa sổ, hít thở rất sâu, rồi dần dần quay đầu lại và nói với giọng nhẹ nhàng, tuyệt vọng: “Không. Rõ ràng đó là mùi của Bún Bò Huế.”

Thế là mình đã phải kể hết. Mình đã được làm quen với em Bún Bò Huế ở một quán nằm trên đường Nguyễn Hữu Huân, gần bờ hồ, cách đây hai tháng. Mình càng chơi với em Bún Bò Huế càng thấy cuộc sống có ý nghĩa, có hy vọng, và có tương lai. Cuối cùng mình bị nghiện em Bún Bò Huế, không thèm chơi với em Bún Chả nữa.

Mình không biết tương lai của mình sẽ như thế nào, nhưng bây giờ mình thật sự không quan tâm. Mình đã có tình yêu mới, và trong lúc minh chơi say sưa với em Bún Bò Huế mình không muốn lo nghĩ gì hết!

Joe

Entry for September 25, 2006 - Nu-pa-ga-zi!!!

Một điều rất thú vị khi sống ở Việt Nam là những gì mình được học về văn hóa của các nước khác - từ góc nhìn của người Việt. Ví dụ trước khi sang Việt Nam, mình chưa bao giờ xem TV của Nga, chưa bao giờ ăn món ăn Thái, chưa bao giờ đi xe Minsk. Có rất nhiều nét văn hóa đầy lôi cuốn của các nước khác mình biết đến lại do nước Việt Nam giới thiệu, làm cho cuộc sống ở đây lại càng trở nên hấp dẫn hơn.

Có lẽ hấp dẫn nhất chính là các nhân vật trong truyện và phim -- nhất là năm nhân vật này:

1. Chiaki: Mình chả biết gì về nhân vật này ngoài chuyện nó luôn phải hết sức cố lên! “Cố lên Chiaki!” Nghe có vẻ rất mệt. Chắc nó hơi thiếu may mắn sao mà luôn bị rơi vào tình trạng khó xử nhỉ? Ít ra nó có nhiều bạn động viên, nên cuộc sống vẫn tình cảm.

2. Ôsin: Thêm một nhân vật của phim Nhật, và thêm một nhân vật mà phải luôn cố gắng hết mình. (Người Nhật khổ nhỉ, chăm chỉ làm việc hơn cả người Nghệ An luôn!) Thật ra mình đã học từ “ô-sin” trước khi học từ “người giúp việc”. Có một lần bạn mình hỏi mình “Nhà Joe có người giúp việc không?” Mình hỏi lại “Người giúp việc là gì? Bạn mình giải thích rồi mình nói “Tại sao bạn không dùng từ Ô-sin nhỉ?”. Đó là kiểu phát triển từ vựng “ngược lại” của người nước ngoài học tiếng Việt. Chắc chắn người Việt sẽ học từ “ki bo” trước khi học từ “Suzuki”. Còn mình đã nói “Ối giời ơi, thằng này Suzuki thế!” mấy tháng mới biết “ki bo” là gì!

3. Chú “Nu-pa-ga-zi”: Mình thực sự không biết nhân vật này là như thế nào, kể cả tên của nó mình cũng không biết. (Hình như nó là một nhân vật trong phim hoạt hình của Nga thì phải.) Mình chỉ biết khi mình siết chặt nắm tay, vẫy thật nhanh và nói “Nu-pa-ga-zi” với người đã trêu chọc mình thì người ta sẽ cười bò ra mà thôi.

4. Tào Tháo: Về nhân vật này mình cũng chưa rõ. (Hình như ông là một vị hoạn quan ác liệt ngày xưa của Trung Quốc hay sao nhỉ.) Nhưng mình thừa biết khi ông đuổi mình thì nghĩa là mình thực sự có vấn đề khẩn cấp! (Đừng có mất công giải thích nhé, mình thừa hiểu! ;-)

5. A.Q. Mình được biết đến nhân vật này sau khi bị một cô Hà Nội cho leo cây. (Người Tây nói chung và người Tây tên là Joe nói riêng cũng hay bị mấy cô Hà Nội cho leo cây - chán như con gián!) Biết là bị cho leo cây nên mình tính tiền rồi bỏ đi uống bia với mấy bạn con trai người Việt. Mình kể chuyện vừa leo cây cho họ nghe xong rồi bảo “Thôi, cũng chẳng sao, bao nhiêu là cô xinh, bao nhiêu là ‘cá’ ở dưới ‘biển’, mình có quan tâm gì đâu!?!” Thế mà bạn mình lại kêu ầm lên “Ối giời ơi, Joe A.Q. thế nhỉ!”. Có điều khi đó mình chưa biết từ A.Q là gì, mới biết từ “ắc quy” nên cứ tưởng bạn đang lý giải có lẽ cô bạn của mình không đến vì chắc có vấn đề với xe máy!

Nhưng cuối cùng mình cũng hiểu.

Và có thể mình hơi A.Q. một chút thật!

Joe

Entry for September 20, 2006 - Xấu xiếc gì!

Lần trước mình viết bài hơi triết học. Bây giờ mình sẽ quay lại viết kiểu vui vui nhé! Thật ra đây là chiến thuật mới của mình. Cẩn thận nhé, chiến thuật này hơi bị ác liệt đấy! Ví dụ mình có người yêu (ví dụ thôi!) và mấy ngày vừa rồi người yêu của mình dỗi, không thèm nói chuyện với mình đâu. Nhưng hôm nay cô ấy trở lại bình thường, nói ngọt ngào như xưa, và mình còn sướng hơn nếu cô ấy đã không dỗi mình mấy ngày vừa rồi. Thỉnh thoảng những người viết blog cũng phải dùng chiến thuật này để gây ấn tượng mà!

Rồi.

Tại sao con trai Tây cứ thích cô gái trông không "Thúy Kiều" lắm?

Trong ba năm vừa rồi mình đã có nhiều cuộc nói chuyện như sau:

JOE: Ối giời ơi, cô kia xinh thế!
BẠN: Cái gì? Cô nào?
JOE: Cô kia kìa!
BẠN Đâu? Mặc áo màu gì?
JOE: Cô mặc áo xanh xanh ấy!
BẠN: Hả? Cô kia á?
JOE: Ù, xinh nhỉ! Bạn không thấy vậy à?
BẠN: Ối giời ơi, bó tay anh Joe!

Tóm lại, khái niệm của sắc đẹp không khách quan đâu! Theo cái gọi là tiêu chuẩn sắc đẹp của Tây thì má phải cao, mồm phải to, và đôi mắt phải hơi ghê. (Tất nhiên mình đang nói về người con gái – lĩnh vực đặc biệt của mình!) Diễn viên Julia Roberts là một ví dự tiêu biểu. Cô ấy xinh lắm, mồm to lắm, răng khỏe lắm, ăn quả dừa chắc không cần bổ ra đâu!

Với lại da phải hơi đen đen một chút. Có nhiều cô Tây kêu “eo ơi, da em trắng thế, em xấu quá, huhu!” đồng thời có nhiều cô Việt Nam kêu “eo ơi, em đen thế, chắc chắn em sẽ bị ế, huhu!” Cô Việt Nam nhìn cô Tây tắm nắng chắc thấy điên. Trái lại, cô Tây nhìn cô Việt Nam bôi kem làm trắng da chắc thấy dở hơi biết bơi. Và con trai Việt Nam nhìn lại hóa đơn vừa mua kem làm trắng da cho người yêu chắc thấy dở hơi biết bơi, biết nhảy và biết trượt pa-tanh nữa!

Joe

Entry for September 08, 2006 - Đội hay không đội?

“Mũ dùng để đội khi đi xe máy, tăng độ an toàn nếu có tai nạn xảy ra.” Đó là định nghĩa của từ “mũ bảo hiểm” theo từ điển tiếng Việt trên cái bàn làm việc của mình. Nhưng quyển từ điển này chỉ là một quyển bác học thôi. Nếu có từ này trong từ điển cuộc sống – tức là từ điển lý thuyết viết đúng theo suy nghĩ của người dân – thì nó sẽ được định nghĩa như sau: “Mũ bảo hiểm: hay còn gọi là nồi cơm điện. xấu quá! kệ! không cần thiết!”

Mình cũng thích lái xe máy ở Hà Nội. Lúc mình mới học lái xe ở đây mình đi rất chậm. Cực kỳ chậm. Chậm như rùa. Hơn. Chậm như voi giậm trong rừng rậm. (Mình đã mất 15 phút tra từ điển để sáng tác câu đó, mọi người cứ “nhấm nháp” nó đi!). Chậm đến nỗi lúc mình đi dọc đường Lê Duẩn có nhiều bà già đạp xe đạp đi qua vẫy tay rồi dần dần biến mất vào phía chân trời.

Nhưng mình đã biết lái xe máy hơn 3 năm rồi, và bây giờ mình đi quá nhanh. Trước đây (khi đi rất chậm), chắc là không cần đội mũ bảo hiểm đâu, vì lúc đó mình sẽ giống như “một gã điên đeo kính râm vào ban đêm”. Tuy nhiên, bây giờ chắc là quá là cần thiết rồi, theo suy nghĩ của mình, theo lôgic của phương Tây, và theo vật lý nữa. Thế là mình lâm vào một tình cảnh rất khó xử: ở Hà Nội, đội mũ bảo hiểm là không sành điệu.

Đó chỉ là sự thật phũ phàng thôi, muốn hay không người ta cũng nghĩ như vậy. Và mình cũng là một phần của “người ta”, thế là mình cũng nghĩ như vậy. Mọi người xin đừng hiểu lầm – mình không phải loại người thích sành điệu. Nhưng đồng thời, cũng là loại người không thích không sành điệu, thế là mới có vấn đề!

Túm lại, tất cả những khía cạnh của vấn đề này có thể được “co” thành một câu ngắn: Thà một phút sành điệu rồi chợt tắt còn hơn buồn “nhà quê” suốt trăm năm. Mình có đồng ý với câu này không? (Không biết bác Xuân Diệu đội mũ bảo hiểm hay không nhỉ.). Nếu đồng ý thì thôi, kệ mũ bảo hiểm đi, lái “không” thôi. Hay là mình quan điểm khác? Cái từ “nhà quê” mặc dù thường có nghĩa coi thường người đến từ các tỉnh lẻ, nhưng cũng là một từ hay, với ý nghĩa rất thân thiện. Mình có nhiều bạn đến từ các tỉnh lẻ và họ vui tính lắm, thông minh lắm, học đại học giỏi lắm, thường thì giỏi hơn cả người thành phố luôn.

Thế mình bị (được) coi như là người nhà quê cũng được. Đằng nào mình cũng sinh ra ở vùng núi, mình cũng là người lớn lên ở một nơi không có rạp Megastar. (Bố mẹ mình thì ở dưới thành phố Vancouver nhưng mà đi lên công tác ở trên một thị trấn nhỏ ở phía bắc Canada, và sinh mình năm 78 ở trên đó. Lúc 12 tuổi mình mới quay lại sống ở thành phố). Liệu đối với “dân núi” như mình thì đội mũ bảo hiểm có phải là chuyện bẩm sinh không nhỉ???

Hơn nữa, ở bên Tây hầu như ai mà đi xe máy đều đội mũ bảo hiểm hết. Thậm chí các trẻ em đi xe đạp cũng đội mũ bảo hiểm nhỏ. Vậy thì đội mũ bảo hiểm cũng chẳng có gì phải xấu hổ đúng không? Nhưng Việt Nam là Việt Nam (hoặc thỉnh thoảng là Việt Lam) và khi ở Rôma thì…Mình phân tích như sau:

1. Không đội mũ bảo hiểm

Điểm có lợi: sành điệu

Điểm bất lợi: dễ phải chuyển hộ khẩu ra Văn Điển

2. Có đội mũ bảo hiểm

Điểm có lợi: An toàn. Và không có nhiều người nhận ra mình ở trên đường, không có nhiều người biết mình là người Tây. (Giống kiểu “ninja” của phụ nữ Việt Nam đội mũ và đêo khẩu trang, kính râm.)

Điểm bất lợi: không sành điệu

3. Đội mũ bảo hiểm loại sành điệu

Điểm có lợi: vừa an toàn vừa sành điệu

Điểm bất lời: làm gì có mũ bảo hiểm loại sành điệu!

Ba sự lựa chọn khác nhau nhưng ba kết quả khó chịu như nhau. Nếu chỉ có ba sự lựa chọn này thì thật là buồn, thật là chán. Nhưng mà cuộc sống không bao giờ bất công như vậy đâu! Mình may mắn được biết đến một sự lựa chọn khác. Một sự lựa chọn không có một điểm bất lợi nào cả. Một sự lựa chọn vừa an toàn vừa sành điệu, vừa tốt cho kinh tế Việt Nam!

Đó là xịt gôm, bôi gel vào tóc thật nhiều, rất rất nhiều, như một thằng 18 tuổi con nhà giàu đi xe SH màu đen có đê-can hình con rồng trên chắn bùn. Như thế mái tóc của mình sẽ rất cứng, cứng như kim cương, cứng như xi-măng. Mình bị ngã xe, đâm đầu vào vỉa hè thì chính là vỉa hè sẽ bị vỡ, chứ không phải đầu của mình đâu!!!

Joe

nguồn Joe's Blog

Entry for June 21, 2006 - Đồng chí Joe là ai?
Hình như mình đã viết mấy blog rồi nhưng chưa giới thiệu nhiều về mình cho những người mà lang thang “ghé qua” blog này. Thế là….

Mình tên là Joe – phất âm giống Mai Văn Dâu Image – và năm nay mình 27 tuổi (tính theo tuổi Tây. Nếu tính kiểu “ta” thì mình đã 28 tuổi rồi.). Chưa có vợ, chưa có người yêu, vẫn đang tìm! (phải quảng cáo tí chứ!). Mình quê ở Vancouver, một thành phố hơi bị đẹp luôn ở phía Tây Canada, và mình đã ở xứ sở này được hơn 3.5 năm rồi.

Chuyện mình sắp 30 tuổi cũng hơi bi kịch đấy! Nghĩ đến chuyện đó thì mình muốn mua xe Piaggio màu đen, may một bộ quần áo cực kỳ sành điệu, rồi vào một buổi tối thứ 6 trời đẹp và không khí sôi động tìm một cô gái “ngoại hình khá” rủ đi quanh quanh bờ hồ chậm chậm. Tất nhiên là mình cũng có ý định thuê một người đi theo, quay phim. Như thế, khi mình 45 tuổi mình có thể mở lại thước phim đó, gọi con đến xem và nói “đấy! bố đã từng là dân chơi sành điệu kinh khủng, con thấy chưa? (lúc đó chắc vợ cố tình phá không khí, cười nước đôi và nói “anh dân chơi ơi, vào bếp giúp em rửa bát đi!”).

Mình đã học tiếng Việt độ khoảng 3 năm rồi – 2 năm ở trường đại học ở HN và 1 năm “ở trên đường” -- công nhận xe-ôm VN chửi bậy kinh khủng (nhưng mà hay!) Chuyện mình sang VN đầu tiên là hoàn toàn tình cờ. Hè năm 2002 mình tốt nghiệp đại học ở Canada rồi đi làm ở Hàn Quốc. Tháng 9 năm đó mình quyết định sang HN theo một khóa bồi dưỡng (khóa đó kéo dài một tháng) rồi quay lại HQ tiếp tục đi làm. Nhưng sau khi ăn nem chua rán ở gần phố Hàng Bông mình quyết định là “Thôi! Sống ở đây cũng được!” (Thật ra mình đã thấy cuộc sống ở HN rất thỏai mái và mình đã rất muốn biết nhiều hơn về VN và người Việt..xin lỗi HQ nhé!). Rồi mình tìm việc làm ổn định và 3.5 năm sau mình vẫn có mặt ở đây. Tết năm ngoái mình xin nghỉ việc để tập trung vào việc học tiếng Việt, và khoảng 2 năm nữa, khi tiếng Việt của mình giỏi hơn nhiều, mình sẽ tiếp tục đi làm ở đây. Hy vọng là thế!

À, mình nói một chút về blog này nhé! Lúc mở blog này, ý của mình chỉ là thình thoảng viết nhật ký, phát triển tiếng Việt một chút. Mình thật sự không ngờ là sẽ có nhiều người vào xem và cái “friends network” của mình sẽ lớn lên như thổi (mình mới học chuyện Thánh Gióng ở trường!) Rất tiếc là mình không có nhiều thời gian để “chăm sóc” blog này (update thường xuyên, trả lời các comments của mọi người, v.v.) Mọi người thông cảm nhé! Mình vẫn đọc và viết tiếng Việt cực kỳ chậm – như là lao động chân tay! – và mình cũng phải dành thời gian để đi học và đi làm.. không phải là vì nhà mình ở số 1 Yết Kiêu đâu! Nhưng mình rất thích đọc các comments của mọi người và mình rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình tiếp tục viết blog này! Thanh-kiu Vinamiu!

_________________
Mr. deer


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ năm 02/11/06 11:09 pm 
Ngoại tuyến
Chuyên gia
Chuyên gia
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ hai 21/02/05 7:30 pm
Bài viết: 388
Úi trời, đọc blog của Joe mà cứ tưởng của một anh chàng Bắc kỳ tinh tướng nào đó :D Công nhận không thể tưởng tượng nổi một người nước ngoài lại có vốn từ Việt Nam phong phú và cách hành văn theo kiểu Việt Nam sống động như vậy. Nói theo kiểu mà cậu ấy viết là "cực choáng" !!!
Ôm bụng cười trước tính hài hước của Joe, thật mình cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện so sánh tên một tổ chức nào đó rằng "tên dài như giảng bài". Joe dùng từ rất linh hoạt, giỏi thật.

Thêm vài cái nhìn rất hay từ Joe

Entry for September 12, 2006 - Sự phát triển?
Theo thống kê của Trung tâm Dữ liệu các tổ chức phi chính phủ nước ngoài thuộc Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam (tên dài như giảng bài) thì có 181 tổ chức phi chính phủ đang hoạt động tại Việt Nam. Đa số là tổ chức nước ngoài như “Viện Hàn lâm phát triển Giáo dục”, “Tổ chức Liên giáo hội vì hợp tác phát triển”, hoặc “Tổ chức cứu trợ trẻ em Thuỵ Điển”. Nhưng theo mình biết thì không có một tổ chức phi chính phủ nào của Việt Nam đang hoạt động tại nước ngoài. Thế mới lệch!

Việt Nam muốn học Tây thì okay, chả sao, Việt Nam cứ học Tây đi. Nhưng có rất nhiều điều mà chính Tây nên học Việt Nam. Sự quan trọng của gia đình. Cách tôn trọng người già. Cách giải quyết vấn đề nhẹ nhàng mà không nhiều người xung quanh bị ảnh hưởng. Cách hát karaoke và cách làm bún chả. Cách cưa gái ác liệt và cách trồng cây si...

Entry for July 29, 2006 - Karaoke!
Ka-ra-ô-kê. Bốn âm tiết mà không ai ở Việt Nam có thể bỏ qua được. Trước khi sang Việt Nam mình đã không biết karaôkê là cái gì cả. Nhưng sau khi đến xứ sở này mình đã nhanh chóng nhận ra một điều là: sống ở Việt Nam mà không đi hát karaôkê thì khác nào ăn canh không có mỳ chính, như người ta hôn nhau mà không có râu! (cứ tưởng tượng đi!) Thế là mình mua một bộ loa và một số DVD karaôkê mang về nhà rồi luyện hát cái. Các đĩa DVD mà minh chọn có nhiều bài khác nhau, nên mình đã có một cái mô hình âm nhạc Việt Nam rất phong phú.

Khi xem các đĩa DVD đó, mình phát hiện ra một vài điều rất thú vị! (Hay là rất thú vị đối với mình thôi, mình không biết nữa!)

1) Nghệ sĩ Việt Nam cực kỳ thích cái từ “xót xa”! Ngay sau khi mua các đĩa DVD đó, mình chọn một cái cho vào máy ví tính xem thử. Bài đầu tiên có từ “xót xa”. “Xót xa là gì?” Joe tự hỏi mình. Mình nghe bài thứ 2. Lại có từ xót xa. Mình nghe bài thứ 3. Lại có. Mình nghe bài thứ 4. Lại có. Rồi bài thứ 5 và nó…lại có! Lạ nhỉ! (Lúc đó mình tra từ điển đọc rất kỹ định nghĩa của từ này.) Không phải chỉ riêng từ “xót xa” thôi mà cũng có một số từ khác lại luôn luôn xuất hiện trong bài hát Việt Nam. Nếu ai có thể tìm cho mình một đĩa karaôkê nhạc trẻ mà không bài nào có từ “xót xa”, “lẻ loi”, “cô đơn”, “nỗi đau”, hoặc “gian dối” thì mình sẽ mua đĩa đó với gía 1 triệu đồng luôn!*

*có lẽ mình sẽ không làm thế

(Âm nhạc Tiếng Anh cũng thế thôi, những từ như sorry, baby, heart, lost, v.v.)

2) Trong việc sáng tác bài hát Việt Nam thì chuyện “đảo ngược” những từ hai âm tiết có vẻ rất phổ biến. Mình đã biết từ “suy nghĩ” từ lâu rồi, từ này quá bình thường, sách giáo khoa nào cũng có. Nhưng mình đã phải mua một đĩa DVD karaôkê mới biết từ “nghĩ suy” là như thế nào. Hình như đảo trật tự của âm tiết trong từ hai âm tiết như vậy là để thêm hoành tráng vào hay sao nhỉ? Nếu viết là “Thay đổi” thì không được đâu, phải là Tình yêu của mình phải đổi thay mới hay chứ! Cũng như gian dối (dối gian), “mong chờ” (chờ mong) “tha thứ” (thứ tha)…Chuyện này càng thuyết phục mình rằng Tiếng Việt là một ngôn ngữ hơi bị phong phú! Tiếng Anh làm gì có chuyện đó – yesterday all my troubles seemed so ‘away far’ …sai! điên! Có lẽ Tiếng Việt linh hoạt hơn cả Tiếng Anh một chút, ít ra trong một vài lĩnh vực đặc biệt như vậy.

3) Người Việt Nam rất coi trọng nhạc sĩ. Cái đó mình thấy rất là hay. Ở bên Tây có một bài hát nổi tiếng thì chắc ai cũng sẽ biết người ca sĩ là ai. Nhưng rất ít người sẽ biết nhạc sĩ –người sáng tác bài đó – là ai, mà gần như là không ai biết cả. (Ở bên Tây chuyện ca sĩ tự sáng tác bài của mình là hiếm có.) Ở Việt Nam thì lại khác. Có một bài do Trịnh Công Sơn sáng tác được một ca sĩ khác trình bày chẳng hạn thì đa số người sẽ biết đó là bài DO Trịnh Công Sơn sáng tác ĐƯỢC một ca sĩ khác trình bày. Lời giới thiệu của những bài hát mà lên TV hoặc lên mạng luôn nhắc đến tên của hai người: người nghệ sĩ và người ca sĩ. (Nhạc sĩ: Trần Tiến.. Thể hiện: Mỹ Tâm…kiểu thế.) Cái đấy mình khâm phục thật – có lẽ Tây phải học Việt Nam cái!

À, bài mà mình đang thích nhất là bài “Đêm thấy ta là thác đổ” do Trịnh Công Sơn sáng tác, được ca sĩ Quang Dũng trình bày.

Có ai đi karaôkê không?


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ sáu 17/11/06 2:57 am 
Ngoại tuyến
Chuyên gia
Chuyên gia
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Chủ nhật 06/03/05 11:25 pm
Bài viết: 760
Tin mới về anh chàng Joe

Joe làm MC

TT - Tham gia biểu diễn phục vụ APEC lần này còn có Joe Ruelle - anh chàng người Canada nói tiếng Việt chuẩn hơn cả nhiều người Việt. Anh sẽ làm MC cho chương trình ca nhạc quốc tế chào mừng APEC tại Cung văn hóa Hữu nghị tối

18-11. Joe dí dỏm: “Joe chỉ nói bằng tiếng Việt một ít lúc đầu thôi, còn sau đó là dẫn chương trình bằng tiếng Anh, phần tiếng Việt do á hậu Ngọc Oanh phụ trách, giá mà được đổi ngược lại thì hay". Joe nói thêm: “Joe từng diễn trên sân khấu nhiều rồi, nhưng toàn hài thôi, chương trình APEC này “hơi bị to” nên run lắm, mà run hơn là đứng cạnh cô á hậu xinh ơi là xinh!”.

NA SƠN
TTO


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết:
Gửi bàiĐã gửi: Thứ bảy 25/11/06 7:33 pm 
Ngoại tuyến
Chuyên gia
Chuyên gia
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Chủ nhật 06/03/05 11:25 pm
Bài viết: 760
Tiếp nữa nè...

Thứ Bảy, 25/11/2006, 15:26 (GMT+7)

Hình ảnh

Joe

TTCT - Không phải ngẫu nhiên mà trong cơn sốt blog của giới trẻ từ Đông sang Tây, trong hằng hà sa số các blog xuất hiện trên mạng không phải mỗi ngày mà mỗi giờ, blog của Joe - tên thân mật của Joseph Ruelle - chàng sinh viên khoa tiếng Việt ĐHKHXH&NV Hà Nội - lại hấp dẫn được nhiều bạn đọc trẻ đến thế.


Hơn tất cả những “ông Tây rau muống” khác, trong những dòng nhật ký để ngỏ của mình, Joe bộc lộ một sự hiểu biết tường tận và ngộ nghĩnh về VN, một tình yêu tươi vui với ngôn ngữ và văn hóa VN - tình yêu không một chút nhuốm màu “hoài cổ” hay chuộng lạ. Và quan trọng hơn là những dòng nhật ký ấy vẫn được đều đặn viết mỗi ngày... Trong một quán cà phê ở một ngõ nhỏ Hà Nội, giữa hai cuộc “chạy sô” - từ chính xác của Joe - chàng trai Canada này nói về mối duyên tình của mình với VN.

* Chào Joe, đắt sô quá nhỉ, chạy một ngày mấy cơ quan liền...

- Vâng, hôm nay là một ngày bận rộn, sáng tôi đi học ở trường, chiều đến văn phòng UNDP, tôi đang làm cố vấn truyền thông cho một dự án của họ. Xong ở đây bây giờ là tôi phải chạy ngay đến nhà in. Tôi đang phải theo dõi bản thảo cho một tài liệu của UNICEF. Tôi cũng đang làm bán thời gian cho một dự án khác của tổ chức này. Sinh viên phải làm nhiều để kiếm tiền đi chơi chứ. Tôi còn làm thêm cho một tổ chức phi chính phủ (NGO) nữa, càng làm càng thấy... vui, vì được đi khắp nơi và học thêm được nhiều tiếng Việt.

* Blog của Joe được nhiều người đọc và thích lắm, Joe thấy sao?

- Mình cũng thích vì thấy nhiều người thích blog của mình, nhưng nói thật là cũng hơi... choáng, vì viết nhật ký mà lại được... nhiều người hâm mộ, lại còn có báo đăng lại và gọi đến lấy nhuận bút, như thế là... vượt quá mức yêu cầu rồi. Đầu tiên chỉ định viết cho vui thôi mà. Mục đích chính là để tăng cường khả năng dùng và viết tiếng Việt, ai ngờ được là mọi người lại khoái chí nhảy vào bình luận rôm rả. Friends list của tôi khi làm blog chỉ có khoảng 20 người, sau vài hôm đã là 300, hết cả mức cho phép. Có lẽ mọi người thích thú vì có một người nước ngoài mà lại viết blog bằng tiếng Việt, chứ không chắc đã phải vì tôi viết hay đâu.

* Ai cũng tò mò là Joe học tiếng Việt ở đâu mà... vui tính thế?

- Thì tôi cũng đã nói trong blog rồi. Học ở trường, nhiều thầy cô dạy hay lắm. Học bạn bè, học ở vỉa hè. À, riêng vỉa hè Hà Nội thì có thể nói là một trường học tiếng Việt miễn phí hoàn hảo, từ chị bán hàng nước đến anh xe ôm đều tình nguyện, vui vẻ và hào phóng dạy tiếng Việt cho mình. Về chuyện này thì tôi rất tiếc cho các bạn nước ngoài ở VN, rất ít người trong số họ chịu học tiếng Việt một cách nghiêm túc, số người chịu tìm hiểu văn hóa của người VN lại càng ít hơn.

Trong khi họ không hiểu là không ở đâu trên thế giới mà người dân bản địa lại mến khách, dễ tính và tận tình chỉ dẫn cho người nước ngoài như ở VN. Cứ so sánh với các lưu học sinh VN ở nước ngoài sẽ thấy họ bắt chuyện với người bản địa khó hơn nhiều, đơn giản vì... mọi người bận quá, vội vã quá, không ai quan tâm đến ai. Ở VN, chỉ cần anh ngỏ ý muốn được giúp đỡ là sẽ có người giúp anh ngay, tất nhiên là đôi lúc sự giúp đỡ ấy cũng... hơi bị phiền toái - À, mà cái này gọi là “lệch pha” về văn hóa thôi mà.

* Cứ la cà với tiếng Việt ở hè phố thế Joe không sợ ngôn ngữ của mình sẽ bị “nôm na” quá à?

- À, thì mình sẽ học cả tiếng Việt “kinh điển” nữa chứ. Đã đọc xong Cánh đồng bất tận rồi nhé. Hơi bị hay! Dù phải toát mồ hôi hột và tra từ điển không biết bao nhiêu lần. Bà nhà văn này dùng nhiều từ ngữ Nam bộ quá, mà tôi thì mới đi Sài Gòn có ba lần thôi. Lê Vân yêu và sống thì dễ đọc hơn - vì nó “sến” hơn mà. Nhưng đọc cũng thấy hay hay. Văn học VN thì theo tôi hay nhất là Chí Phèo. Nam Cao viết lâu rồi mà đọc vẫn không thấy cũ.

Nhân vật này cũng lạ quá sức lạ, ở văn học phương Tây nhiều anh hùng và mỹ nhân quá, như Chí Phèo thật hiếm. Truyện Kiều thì tôi thú nhận là quá sức tôi. Tôi đã đọc bằng tiếng Anh để hiểu được nội dung, nhưng đọc thơ của Nguyễn Du thì tôi... vất vả lắm, cứ một câu thì phải mất... ba tiếng đồng hồ đấy. Nhưng tôi hi vọng với đà tiến bộ trên... blog mà mọi người đang động viên thế này, ba năm nữa tôi sẽ đủ trình độ tiếng Việt để thi vào lớp cao học về văn học VN của Trường ĐH KHXH&NV.

* Trong nhật ký mở của mình, thấy rõ là Joe hơi bị “tích cực” quá, toàn khen VN thôi, hay là đã kịp sợ “mất lòng chủ nhà”?

- Ồ, tôi chả sợ gì cả. Tôi không khéo léo lấy lòng đâu. Tôi thừa khả năng viết những chuyện “tiêu cực” ấy chứ. Nhưng tôi thuộc loại người yêu đời. Tôi ghét mấy người “giám đốc công ty than” lắm. Cái gì cũng than thở: trời nắng, trời mưa, bụi bặm, công việc vất vả... than thở thế thì cuộc đời chẳng đáng sống nữa. Lại còn hay phê bình mọi người. Tôi thích nhìn cuộc sống vui vẻ, tích cực kia. Thôi thì tôi sẽ cố gắng “cân đối tỉ lệ” là ba khen - một chê nhé. Theo tôi, cuộc sống như thế là cân bằng đấy.

* Người nước ngoài đến VN có nhiều mục tiêu khác nhau, người sang VN để du lịch, người sang để kiếm tiền, có người sang để dạy, người sang để học. Còn Joe?

- Tôi cũng học. Nhưng chính xác hơn là tôi học trong khi sống. Tôi làm việc, kiếm tiền để sống ở VN vui hơn và dễ chịu hơn. Tôi đã tốt nghiệp ngành biểu diễn và cả ngành truyền thông ở Canada. Tôi sang VN chơi và quyết định ở lại vì... bún ốc ngon quá. Đó là tôi nói chơi thôi. Thật sự thì tôi thích sống ở đây, nói thích không đủ, hơn cả thích nữa. Tôi thích làm việc ở VN, thích chơi ở Sài Gòn và sống ở Hà Nội. Và tôi vẫn sẽ viết blog bất cứ lúc nào có thể, viết để yêu đời và yêu VN hơn, tôi cũng muốn mọi người chia sẻ điều đó với tôi.

* Đã thử xuất hiện với một tư cách khác: MC trong chương trình hòa nhạc lớn chào mừng APEC, Joe có định đi tiếp con đường đó không?


- Ồ, không. Đó chưa phải là làm MC mà chỉ là người dịch tiếng Anh thôi mà. Làm MC phải khác cơ. Tôi đã học qua ngành biểu diễn, tôi lại rất thích mục đích vui vẻ của chương trình “Gặp nhau cuối tuần” trên VTV3, vì vậy tôi đang định rủ một số bạn bè nước ngoài thạo tiếng Việt tham gia một số tiểu phẩm hài do tôi nghĩ ra. Chúng tôi sẽ tự dàn dựng rồi thuê địa điểm biểu diễn. Bằng tiếng Việt, tất nhiên. Cho vui thôi mà, để thử sức mình nữa. Nếu mà lại được công chúng VN ủng hộ bằng cách... cười thì tuyệt vời quá.

Một trang nhật ký trong blog của Joe:

“Blog trước mình nói về những gì mình thấy khó hiểu ở VN. Blog này mình sẽ nói về những gì mình thích ở đất nước này. Mình phải thừa nhận “quan hệ” giữa mình và nước VN đôi khi giống như một sự kết hôn. Có lúc yêu, có lúc ghét, có lúc dỗi, có lúc thương, có lúc mở ví hoảng hốt không biết tiền mình biến đâu hết rồi.

Mình thích mùa thu Hà Nội. Mình thích người Hà Nội đội mũ len vào mùa đông rét lộc. Mình thích trẻ em Hà Nội nói “dạ, vâng ạ”. Mình thích đi nhanh dọc phố Lý Nam Đế vào đêm tối dưới vòm lá cây (cảm ơn từ điển điện tử Lạc Việt đã giúp mình viết câu đó). Mình thích mùi của bàn tay được rửa bằng nước nhuốm màu củ sả sau khi ăn ốc ở chỗ gần Lò Đúc.

Mình thích được nghe người già kể chuyện về Hà Nội ngày xưa, trước khi có xe máy, trước khi có Vincom và trước khi có mình. Mình thích giọng nói của người Sài Gòn. Mình thích nụ cười tự nhiên của người Đà Nẵng. Mình thích những sắc thái khác nhau của màu vàng trong các cánh đồng ngô ở gần Sa Pa (lại phải cảm ơn chú Lạc Việt). Mình thích tính hào phóng của dân Kiên Giang, mặc dù họ nói tiếng Việt mình không hiểu gì cả...

(Hít hơi rất sâu!) Mình thích học tiếng Việt. Mình thích cảm giác khi say rượu nói lung tung thấy tiếng Việt của mình hơi bị siêu. Mình thích cảm giác khi một cô gái xinh xắn thình lình gọi mình bằng “anh” sau một thời gian dài gọi bằng “bạn”. Mình thích nghe cô giáo kể chuyện về lịch sử VN, về Âu Việt và Lạc Việt, về văn hóa Óc Eo và văn hóa Chămpa, về Lê Lợi và Nguyễn Trãi (mình rất thương ông Nguyễn Trãi tội nghiệp, đúng là cuộc sống không công bằng), về Bắc bộ và Nam bộ, về Trưng Trắc và Trưng Nhị.

Mình thích bạn bè của mình. Mình thích sự nhiệt tình của người Việt nói chung và bạn bè nói riêng. Mình thích dùng ngữ pháp “nói chung... nói riêng”. Mình thích uống say như côn trùng bay...

Blog này rất tích cực, cái đấy khỏi phải nói. Có thể blog tiếp theo mình sẽ phải phàn nàn một chút, giống như bà vợ vừa nói “em yêu anh” xong lại thấy rất xấu hổ, lại mắng chồng ngay vì lâu nay không đi cắt tóc!”.


VIỆT HOÀI thực hiện
TTO


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
POWERED_BY
Vietnamese language pack for phpBB 3.0.x download and support.